Ngày nay, hàm răng trắng sáng được xem là chuẩn mực của cái đẹp. Nhưng trong suốt hàng nghìn năm, người Việt lại coi hàm răng đen bóng mới là duyên, là sang, là dấu hiệu của một người trưởng thành.
Nhìn lại, tục nhuộm răng không đơn thuần là thẩm mỹ. Nó gắn với bản sắc và cả tinh thần tự chủ của dân tộc.
Từ thời xa xưa, cư dân Đông Nam Á – trong đó có người Việt – đã có thói quen nhuộm răng đen. Người ta dùng các loại lá rừng, nhựa cây, than tre, phèn… để tạo màu đen bóng cho răng. Việc nhuộm răng thường được thực hiện khi đến tuổi trưởng thành, đặc biệt là với phụ nữ, như một dấu mốc bước sang giai đoạn mới của cuộc đời.
Trong quan niệm truyền thống, răng đen tượng trưng cho sự đoan trang, kín đáo và bền vững. Người xưa cho rằng răng trắng giống răng thú dữ, còn răng đen mới mang vẻ đẹp của con người. Ca dao cũng từng nhắc đến:
“Răng đen ai nhuộm cho mình
Cho duyên mình đẹp, cho tình mình sâu.”
Nhưng sâu xa hơn, tục nhuộm răng còn mang một ý nghĩa đặc biệt trong lịch sử.
Trong nhiều giai đoạn bị phương Bắc đô hộ, văn hóa Hán liên tục được áp đặt lên đời sống người Việt – từ chữ viết, trang phục cho đến phong tục. Trong khi người Hán coi răng trắng là đẹp, người Việt vẫn kiên trì giữ răng đen. Chính sự khác biệt rất nhỏ ấy lại trở thành một cách khẳng định bản sắc: ta là ta.
Không cần gươm giáo, không cần tuyên ngôn lớn tiếng, hàm răng đen lặng lẽ tồn tại như một “vũ khí mềm” chống đồng hóa. Nó giúp người Việt nhận ra nhau, giữ lấy nếp riêng giữa dòng ảnh hưởng ngoại lai mạnh mẽ.
Bên cạnh yếu tố văn hóa, việc nhuộm răng còn có tác dụng thực tế. Lớp nhuộm giúp bảo vệ men răng, hạn chế sâu răng trong điều kiện ăn uống thời xưa vốn nhiều tinh bột và thiếu vệ sinh nha khoa. Với người Việt cổ, nhuộm răng vừa là làm đẹp, vừa là chăm sóc sức khỏe.
Tục lệ này tồn tại bền bỉ cho đến đầu thế kỷ XX. Khi văn hóa phương Tây du nhập, quan niệm thẩm mỹ thay đổi, răng trắng dần trở thành chuẩn mới. Nhuộm răng lặng lẽ rút lui khỏi đời sống thường nhật, chỉ còn xuất hiện trong ký ức của ông bà hoặc trên những bức ảnh cũ.
Ngày nay, nhắc đến răng đen, nhiều người trẻ có thể thấy lạ lẫm. Nhưng nếu nhìn lại, đó từng là biểu tượng của cái đẹp, của sự trưởng thành và của tinh thần gìn giữ bản sắc dân tộc.
Có những thói quen biến mất theo thời gian. Nhưng cũng có những phong tục, dù không còn hiện diện, vẫn kể cho ta nghe câu chuyện về một dân tộc từng âm thầm bảo vệ mình bằng chính nếp sống đời thường.